trọng sinh chi tôi lười anh lại đây
Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây - (Chương 71) - Tác giả Nhã Mị Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Đọc truyện Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
Trong lòng Trương Quân Dật đột nhiên lóe qua một chút buồn bực, tặc lưỡi, nhấc chân đi lại chỗ công tắc đèn, một tiếng tách vang lên và rồi đèn trong thư phòng tắt ngóm. "Cởϊ qυầи áo!". Thực mất hứng vì mình mềm lòng trước Trần Dục Nhiên, giọng của Trương Quân Dật trở nên hung tợn. Trần Dục Nhiên run lên cầm cập.
Bé vẫn canh giữ bên người Trần Dục Nhiên đang hôn mê, nước mắt lưng tròng nhìn cậu, chờ cậu tỉnh lại. Hoàn hảo Trần Dục Nhiên chỉ là ngất qua mười phút liền tỉnh lại. Thấy Hoắc Đình thút thít khóc, Trần Dục Nhiên rốt cục mở miệng "Được rồi, lần này anh tha thứ cho nhóc. Lần sau mà tái phạm, anh tuyệt giao với nhóc.".
lirik lagu new syclon hidupku sepi tanpamu. Editor Seka . . . Răng rắc!. Tiếng đóng cửa làm chấn động thiếu niên đang đợi ở trong phòng sách, cậu theo phản xạ xoay người lại. Cậu ước chừng khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt trắng nõn thanh tú, tóc hơi dài, tóc mái che khuất đôi mắt rụt rè nhút nhát, mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay hơi lớn, dáng người gầy yếu, có một thói quen hay nao núng. Vừa vào cửa chính là một thiếu niên xấp xỉ tuổi cậu. Hắn cao hơn thiếu niên thanh tú gần một cái đầu, tướng mạo có chút anh tuấn, mặc một bộ đồ ở nhà hiệu CK, mang theo sự ngạo mạn cao ngất mà các chàng trai trẻ đặc biệt có. Nhìn thấy thiếu niên thanh tú lặng lẽ ngẩng đầu nhìn lén hắn, thiếu niên anh tuấn cong khóe môi lên, trong mắt rất nhanh hiện lên một chút cảm xúc khó hiểu. “A Dật…” Thiếu niên thanh tú mở miệng, giọng ấp úng. Hai tay của cậu không tự giác nắm chặt ở trước người, những ngón tay mảnh khảnh xoắn lại vào nhau chứng tỏ rõ ràng sự lo lắng của cậu. “Hử?” Thiếu niên được gọi là A Dật’, Trương Quân Dật đến gần thiếu niên thanh tú, hơi hơi cúi người nhìn thẳng cậu, “Làm sao vậy, Trần Dục Nhiên?”. Thiếu niên thanh tú vốn tên là Trần Dục Nhiên nhìn chằm chằm khuôn mặt tới gần của Trương Quân Dật, hốt hoảng mà quay đầu sang một bên, hai gò má ửng đỏ, hơi lui về phía sau một bước, vòng eo nhỏ gầy lại rơi vào giữa hai cánh tay rắn chắc sớm đã vòng ra phía sau cậu. Trần Dục Nhiên khẽ kêu một tiếng, hai tay theo bản năng đặt ở trước ngực Trương Quân Dật muốn tránh ra. “Hôm nay là sinh nhật của tôi, Trần Dục Nhiên.” Trương Quân Dật nói, tràn ngập ám chỉ mà dùng sức nhéo nhéo eo Trần Dục Nhiên. “Tớ, tớ biết…” Trần Dục Nhiên mẫn cảm mà dong dài một chút, lắp bắp nói. Bên ngoài phòng sách đang tổ chức tiệc sinh nhật, tới mừng đều là bạn bè của Trương Quân Dật. Trần Dục Nhiên tính cách hướng nội lầm lì, rất ít tiếp xúc với bạn bè của Trương Quân Dật. Nếu không phải bởi vì Trương Quân Dật mời, Trần Dục Nhiên sẽ không đến. Nhưng cho dù đến đây, cậu cũng chỉ trốn ở trong phòng sách chờ Trương Quân Dật, không có tham gia vào trong bữa tiệc cuồng hoan ở ngoài phòng sách. “Tôi muốn quà.” Trương Quân Dật đến gần bên tai Trần Dục Nhiên, khẽ nói. Trần Dục Nhiên bối rối mà rụt cổ lại “Tớ, tớ đã tặng cho cậu rồi mà… Ờ, sinh nhật vui vẻ, A Dật…” Trước khi Trương Quân Dật bắt đầu buổi tiệc sinh nhật thì Trần Dục Nhiên đã tặng quà cho hắn. Quà là một cái bút máy tinh xảo. Trần Dục Nhiên tiết kiệm tiền ba tháng, mới có đủ tiền mua cây bút máy này. Cậu nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc Trương Quân Dật sẽ chủ động làm bạn với cậu, còn giúp hắn vượt qua rất nhiều cửa ải khó khăn. Trần Dục Nhiên cực kỳ quý trọng tình bạn này, hy vọng Trương Quân Dật có thể chấp nhận một chút tâm ý của mình. “Tôi muốn một món quà khác.” Trương Quân Dật rút một tay ra, ái muội mà xẹt qua cái cổ trần của Trần Dục Nhiên. “A Dật…” Tim Trần Dục Nhiên nhảy không ngừng, run giọng nói. “Cậu biết tôi đang nói cái gì mà.” Trương Quân Dật hừ cười, “Cậu cho là, tôi nhìn không ra?”. Trần Dục Nhiên tính cách hướng nội lầm lì, quanh năm cô độc nhạy cảm, bất lực mê mang, giống như chìm trong bóng đêm không có cách nào thoát ra. Chỉ cần có một chút ánh sáng, sẽ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, liều lĩnh mà truy đuổi, định vươn tay nắm lấy. Trương Quân Dật với Trần Dục Nhiên mà nói, chính là một chút ánh sáng trong đêm tối. Hắn vươn tay về phía cậu, kéo cậu ra khỏi bóng tối. Trần Dục Nhiên cảm kích tất cả các việc Trương Quân Dật đã làm. Trương Quân Dật bện một tấm lưới, tới gần Trần Dục Nhiên từng chút một. Theo thời gian trôi qua, Trần Dục Nhiên từ từ lọt vào trong tấm lưới ấy, hết sức ỷ lại vào Trương Quân Dật, nói gì nghe nấy. Một loại tình cảm dưới sự dẫn đường vừa vô ý lại có ý của Trương Quân Dật, ở trong lòng Trần Dục Nhiên nảy sinh ra một loại tình cảm khác thường. Sinh ra tình cảm không nên có đối với bạn tốt, Trần Dục Nhiên sợ hãi, xấu hổ, dùng tình bạn làm cớ, vẫn luôn dè dặt mà trốn tránh, che dấu, nhưng thật không ngờ Trương Quân Dật đem hết thảy nhìn vào trong mắt, cũng chọn một thời cơ như vậy vạch trần cái khăn che mặt lừa mình dối người của Trần Dục Nhiên. Sắc mặt Trần Dục Nhiên bởi vì hiểu ra mà chợt trắng chợt xanh, run rẩy môi, “A Dật, tớ, tớ không hiểu…”. “Thật sự muốn tôi làm rõ sao?” Trương Quân Dật nhướng mày, bất mãn nói, “Là ai đang ngủ còn gọi tên của tôi hết lần này đến lần khác?”. Mặt Trần Dục Nhiên tái nhợt đến trong suốt, trong mắt toát ra tuyệt vọng “A Dật, thực xin lỗi, thực xin lỗi… Tớ, tớ không có…” Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở. Lòng tràn đầy sợ hãi bị Trương Quân Dật ghét bỏ mà làm cho cậu không thể đè nén mà run rẩy. Cậu rất coi trọng Trương Quân Dật! Cậu tuyệt đối không thể mất đi người bạn này!. “Cậu có!” Trương Quân Dật lại không thèm để ý với vẻ đáng thương làm cho người ta cảm động của cậu, nói rõ từng chữ một “Cậu, Trần Dục Nhiên, thích đàn ông, là một tên biến thái!” Đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng. Trần Dục Nhiên như bị sấm sét giáng xuống đầu, bên tai không ngừng vọng lên giọng của Trương Quân Dật. Trần Dục Nhiên thích đàn ông, là một tên biến thái… Trần Dục Nhiên thích đàn ông, là một tên biến thái… Là một tên biến thái… Là một tên biến thái… “A Dật, xin cậu…” Trong mắt Trần Dục Nhiên mang theo nước mắt, nắm ống tay áo của Trương Quân Dật, cầu xin nhìn hắn, “A Dật, đừng tức giận, đừng nên ghét tớ… A Dật… Đừng tức giận…”. “Tôi không có tức giận.” Trương Quân Dật nâng cằm cậu lên, chậm rì rì nói. Cằm Trần Dục Nhiên đau nhức, cho là mình nghe lầm, kinh ngạc mà ngửa mặt nhìn hắn. “Tôi không có tức giận.” Trương Quân Dật lặp lại một lần nữa. “A Dật…” Trần Dục Nhiên chậm rãi lộ ra nét mặt giống như vừa cười vừa khóc, Trương Quân Dật không có tức giận! Vậy có phải có nghĩa là, bọn họ vẫn là bạn bè hay không? Có phải… Có thể cho phép cậu thích hắn hay không… “Tôi muốn quà.” Trương Quân Dật duỗi ngón tay ở trên hầu kết lộ ra không rõ ràng của Trần Dục Nhiên, trượt xuống dưới. Vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ của Trần Dục Nhiên cứng đờ ở trên mặt, hoang mang lo lắng mà rụt cổ lại “Tớ không hiểu…”. “Tôi chưa từng làm tình với con trai, để tôi thử xem.” Trương Quân Dật nói thẳng, “Nếu không, chúng ta tuyệt giao.”. Trần Dục Nhiên kinh ngạc mà há to miệng, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Trương Quân Dật, hô hấp của cậu đình trệ, lẩm bẩm nói “A Dật… Cậu cũng thích tớ?”. Trương Quân Dật nở nụ cười, thấp giọng nói “Đương nhiên…”. Từ ngón chân đến đỉnh đầu của Trần Dục Nhiên đều đỏ, tim đập mất trật tự, đôi mắt to dưới tóc mái bởi vì thẹn thùng kích động mà ướt át, trước mắt là một mảnh sương mù. “Tớ thích cậu, A Dật… Rất thích…” Trần Dục Nhiên cào cào cổ áo, yếu ớt nói, hoàn toàn đã quên mất trước đó Trương Quân Dật còn luôn miệng nói Trần Dục Nhiên là một tên biến thái’. “Đã như vậy…” Ánh mắt trần trụi trắng trợn của Trương Quân Dật quét về phía Dục Nhiên, “Cởi quần áo.”. Trần Dục Nhiên hơi phát run, bị lời nói lộ liễu của Trương Quân Dật làm cho xấu hổ đến không thể động đậy “A Dật…”. “… Bằng không thì, tuyệt giao à…” Trương Quân Dật rất là bực mình với sự chậm chạp kì kèo của cậu, hai tay khoanh trước ngực, nhắc nhở nói. Trước mắt Dục Nhiên một hồi hoảng hốt, ngập ngừng nói “Được… Trước, tắt đèn trước…”. Trương Quân Dật nhíu mày “Không, tôi muốn xem.”. Trần Dục Nhiên cúi đầu không nói được một lời, cả người run rẩy nắm chặt cổ áo, thân thể gầy yếu còng xuống giống như không thể chịu được gánh nặng, dáng vẻ đáng thương lại thật đáng buồn. Trong lòng Trương Quân Dật đột nhiên xẹt qua một chút phiền táo, hừ một tiếng, nhấc chân đi đến chỗ công tắc, tách một tiếng tắt đèn trong phòng sách đi. “Cởi quần áo!” Bản thân rất không vui đã mềm lòng vì Trần Dục Nhiên, giọng Trương Quân Dật hung tợn. Trần Dục Nhiên run rẩy. Cho dù trong bóng đêm, tầm mắt của Trương Quân Dật giống như nhìn xuyên thấu cơ thể cậu, làm cho cậu không còn chỗ nào để che giấu. Nhận thấy Trần Dục Nhiên không hề có động tĩnh gì, trong lòng Trương Quân Dật nén giận “Trần Dục Nhiên, tôi không có thời gian dây dưa với cậu, hoặc là tôi với cậu nên dừng ở đây!” Dứt lời làm bộ muốn mở cửa phòng sách đi ra ngoài. Nghe được tiếng chuyển động của cửa, Trần Dục Nhiên luống cuống “A Dật, đừng! Tớ cởi, tớ cởi!”. Tay Trần Dục Nhiên run run vụng về cởi bỏ nút áo sơ mi. Nghe được tiếng cọ xát của quần áo, khóe miệng Trương Quân Dật lại cong lên. Đợi một hồi, hắn hỏi “Được chưa?”. Trong bóng tối truyền đến giọng nói nhỏ vụn nhục nhã “… Được, được rồi…”. Trương Quân Dật mỉm cười, tách một tiếng rõ ràng lưu loát mà mở đèn trong phòng lên!. “Đều ra đi!”. “Surprise!” Theo giọng nói của Trương Quân Dật hạ xuống, cửa ngầm trong phòng sách, cửa lớn của phòng sách toàn bộ đều mở ra, một đám người hi hi ha ha mà tràn vào, trên tay giơ di động, camera, một hồi điên cuồng quay chụp cảnh Trần Dục Nhiên cởi trần thân trên đang ngơ ngác đứng ở đó!. Trần Dục Nhiên bối rối nhìn Trương Quân Dật, đột nhiên trừng lớn mắt!. Chỉ thấy một cô gái có năm phần giống Trần Dục Nhiên nhưng xinh đẹp tinh tế Trần Dục Nhiên hơn mấy lần đang cầm máy quay thản nhiên đi tới, trực tiếp tựa vào trong lòng Trương Quân Dật. Hóa ra đó là em gái nhỏ hơn Trần Dục Nhiên một tuổi, Trần Ngọc Dung!. Trên mặt Trương Quân Dật lộ ra vẻ dịu dàng mà Trần Dục Nhiên chưa từng thấy qua. Một tay của hắn khoát lên vai Trần Ngọc Dung, ôm sát cô ta hỏi “Vừa lòng không?”. “Anh nên chờ anh ta cũng cởi cả quần luôn!” Trần Ngọc Dung gắt giọng. Trương Quân Dật vẻ mặt xin thứ cho kẻ bất tài “Cậu ta có thể có cái gì để nhìn chứ?”. Trần Ngọc Dung bị nét mặt ghét bỏ của hắn chọc cho cười khanh khách không ngừng, đáng yêu mà ôm lấy cổ của hắn kéo đầu hắn xuống. Trương Quân Dật dung túng cúi đầu, hôn lên môi cô ta. Hai người không coi ai ra gì mà trao đổi một nụ hôn nóng bỏng!. Ngươi chung quanh phát ra tiếng huýt sáo cùng tiếng vỗ tay khen ngợi!. Không cần bất kỳ giải thích gì, Trần Dục Nhiên đã biết chuyện gì xảy ra. Cậu sững sờ nhìn hai người đang hôn môi nồng nhiệt kia, màu máu trên mặt rút dần, thân thể cứng ngắc như băng giống như chỉ cần một ngón tay, là có thể đem cậu đập nát… Một người mà cậu cho rằng đời này là người tốt với cậu nhất, một người là em gái của cậu… Trần Ngọc Dung sảng khoái nhìn khuôn mặt tuyệt vọng không chịu nổi của Trần Dục Nhiên, không chút lưu tình nói “Tự mình đa tình… Tiện nhân!” . Trần Dục Nhiên chấn động thật mạnh!. “… Thật không biết xấu hổ!”. “Đồng tính luyến ái biến thái!”. “Cậu ta cho mình là ai? Thật ghê tởm!”. Bên tai tất cả đều là lời nói chỉ trích sỉ nhục, Trần Dục Nhiên đờ đẫn nhìn Trương Quân Dật khoanh tay đứng nhìn thờ ơ như không. Cho nên… Tất cả giúp đỡ, nâng đỡ từ trước tới nay của hắn đối với cậu, toàn bộ, toàn bộ! Đều là lừa gạt! Đều là nói dối!. “… A Dật, A Dật… Cậu đã nói thích tớ, cậu đã nói… Nói thích mà?”. Trần Dục Nhiên cúi đầu, giống như đang nói mê lẩm bẩm không tiếng động, chỉ cảm thấy bản thân rơi vào trong một cái vỏ thật cứng, trước mắt đều là vẻ mặt xem thường khinh bỉ của người khác, giọng của bọn họ tầng tầng lớp lớp, nghe không chân thật… “Game over, cút đi!”. Lời nói cay nghiệt vô tình của Trương Quân Dật cho Trần Dục Nhiên đả kích cuối cùng, xuyên thấu qua lớp vỏ bảo vệ của bản thân cậu, tiến thẳng vào trong não cậu, trong tim cậu, khiến cậu không có chỗ nào che giấu, khuất nhục xấu hổ và giận dữ muốn chết!. “A a a a a!” Trần Dục Nhiên phát ra một tiếng gào thét, giống như con thú nhỏ bị thương, lảo đảo liền xông ra ngoài…
trọng sinh chi tôi lười anh lại đây