trời và đất cách nhau một sợi dây thừng
Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị. Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng của tác giả Kim Bính thuộc thể loại truyện Truyện Ngôn Tình được cập nhật nhanh nhất tại Truyenff. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé! Trích dẫn truyện: Từ khi anh nhìn thấy cô từ trên trời rơi xuống đã "thèm nhỏ dãi" Đây là bí mật của riêng anh.
【Đọc truyện】Đọc truyện Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng full, chương 1, chương cuối.Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng wattpad, truyện Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng,full sstruyen truyencv medoctruyen, sstruyen, truyenchu, nội dung truyện Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng review
Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng Từ khi anh nhìn thấy cô từ trên trời rơi xuống đã "thèm nhỏ dãi". Đây là bí mật của riêng anh. Năm ấy khi mặc đồng phục cô đã nhìn thấy hai câu nói: "Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật. Cường giả tự cứu, thánh giả độ nhân" Sau đó cô bừng tỉnh. Trời và đất đã chỉ cách nhau một sợi dây thừng.
Review Truyện Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng. Đây là bí mật của riêng anh. "Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật. Cường giả tự cứu, thánh giả độ nhân". Sau đó cô bừng tỉnh. Trời và đất đã chỉ cách nhau một sợi dây thừng. Mỗi tác giả viết
Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng Trời Và Đất, Cách Nhau Một Sợi Dây Thừng Chương 66: Bước ngoặt lớn Đầu năm qua đi chưa được mấy ngày, Lục Học Nhi nhận được điện thoại từ trợ lý của cha, gọi cô ấy đến bệnh viện Cảnh Sơn, đừng gọi Lục Thích.
lirik lagu new syclon hidupku sepi tanpamu. TRỜI VÀ ĐẤT CÁCH NHAU MỘT SỢI DÂY THỪNG Tác giả Kim Bính Thể loại Hiện đại, nam truy, HE Tình trạng Dịch Văn án Từ khi anh nhìn thấy cô từ trên trời rơi xuống đã “thèm nhỏ dãi” Đây là bí mật của riêng anh. Năm ấy khi mặc đồng phục cô đã nhìn thấy hai câu nói “Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật. Cường giả tự cứu, thánh giả độ nhân” Sau đó cô bừng tỉnh. Trời và đất đã chỉ cách nhau một sợi dây thừng. Mỗi tác giả viết đến một độ chín nhất định sẽ thường có xu hướng viết hệ liệt để từ đó chứng minh khả năng và ngòi bút của mình được nâng cao. Năm nay Kim Bính trở lại với quyển thứ 3 trong hệ liệt Đồ lộ là Trời và đất cách nhau một sợi dây thừng. Đọc từ tên truyện đến cả Văn án thì Kim Bính đều khiến chúng ta không khỏi tò mò lần này sẽ khai thác về đề tài gì và ở lĩnh vực nào ngoài đường bộ và đường sông đã được khai thác trước đó. Lần này Kim Bính đưa chúng ta đến với đường không, chắc hẳn đọc đến đây sẽ có nhiều người suy đoán phi công – tiếp viên hàng không, không quân, song Kim Bính hoàn toàn khiến người đọc bất ngờ đó là khai thác về mảng cứu viện không trung. ☁ Nhìn từ bề ngoài nam chính Lục Thích đúng kiểu nhà giàu mới nổi, mũi hếch lên trời, không thèm để ai vào mắt. Trươc khi gặp nữ chính Chung Bình ai cũng không vừa mắt với Lục Thích bởi cá tính kiêu ngạo của anh. Lục Thích trong mắt Chung Bình cũng đã từng là một kẻ khó ưa như thế. Dẫn em gái đến giám định ADN mà cũng gây rối trật tự, tự cao tự đại coi tiền như giấy phát cho mỗi người đến xét nghiệm. Đi làm thì vắt vẻo, chơi trực thăng trêu ghẹo. Đến SR tập huấn thì đi muộn, ăn mặc comple thắt cà vạt. Tóm lại ấn tượng ban đầu Lục Thích mang lại cho mọi người siêu xấu. ☁ Chung Bình – cô gái gần như hoàn hảo, ngoài công việc ở trung tâm giám định ADN, cô còn là một “nữ anh hùng” thực sự tham gia biết bao cuộc giải cứu nạn nhân. Cô là người trẻ tuổi nhất trở thành đội viên chính thức của SR, cũng là con người cống hiến hết mình cho công việc cứu viện. Lão Hà từng nói “Tiểu Chung nói SR không phải là trường học, tôi lại cảm thấy mỗi góc trong xã hội đều là một trường học, dạy người hư hỏng, dạy người tốt đẹp, dạy người từ một tờ giấy trắng nhuộm thành đủ mọi màu sắc. Chỉ cần không thối nát sẽ luôn có cơ hội chuyển màu, con người chưa đến mức không có thuốc chữa sẽ luôn có cơ hội thay đổi. Mặc kệ cậu có tính toán ban đầu là gì, dùng màu sắc gì tiến vào SR, tôi tin các cậu sẽ bị nhuộm màu một lần nữa.” Quả thật Lão Hà nói không hề sai khi mục đích ban đầu của Lục Thích đến SR là để theo đuổi Chung Bình, song anh đã được “nhuộm màu một lần nữa”. Ban đầu tất cả mọi người trong SR đều cá cược Lục Thích sẽ không trụ được lâu, ai dè con người ấy một khi đã quyết tâm sẽ làm đến cùng. Lục Thích tự biết bản thân có tư chất nên anh chỉ cần rèn luyện sẽ thành công. Anh tập thể hình để chịu đựng như bài huấn luyện cường độ cao của SR như chạy quanh Nam Hồ, leo tường, cõng bao nặng lên xuống núi. Càng tiếp xúc lâu với anh thì Chung Bình càng khám phá thêm được nhiều ưu điểm của anh hơn. Chả ai nghĩ được con người ấy lại có một ngày mệt nhoài tham gia cứu viện lũ lụt dù trước đó nghe bên cứu hỏa kể lại tình cảnh cứu viện anh vô cùng dửng dưng. ☁ Tình yêu khiến cho con người trở nên tốt đẹp hơn về mọi mặt và điều ấy ứng với Lục Thích. Yêu Chung Bình anh làm những việc mà bản thân anh cũng không ngờ. Trước đó ghi danh thi PPL chỉ để giải trí, ai dè con người ấy sau này đã thay đổi. “Sau này em cứu người, anh lái máy bay chở em, em đi đến đâu, anh theo em đi đến đấy.” ☁ Từ việc giải trí đã nâng tầm hẳn lên làm cho người khác. Gặp gỡ Tiểu Chung là điều may mắn nhất trong cuộc đời 29 năm của Lục Thích. Trước đó anh sống không có lý tưởng, thì nay cuộc đời của anh đã rực rỡ thêm nhiều màu sắc, anh vừa có người yêu vừa có mục tiêu sống trong cuộc đời. Truyện được Kim Bính gắn mác sủng từ đầu nên bảo đảm khi đọc bạn sẽ phải thốt lên không biết bao lần “siêu sủng, sấm sét sủng, ngược chết dân FA”. Có thể nói trong ba anh trai của hệ liệt Đồ lộ thì con đường theo đuổi vợ của Lục Thích là gian nan nhất. Quá trình anh theo đuổi Chung Bình áp dụng kế sách “nước ấm nấu ếch”. Anh đến SR xâm nhập cuộc sống của cô, anh đăng kí học PPL ngày ngày nhắn tin qua weixin trao đổi bài học với cô. Anh cứ dần bước vào lòng cô như thế đấy. Khi cả hai đã xác định được tình cảm thì độ sủng của Lục Thích là vô bờ bến. Anh đau lòng khi chân cô nổi mụn nước do ngâm chân cả ngày trong nước đi cứu viện. Anh hôn lên từng ngón chân cô để cho cô biết chỉ cần là bộ phận thuộc về thân thể cô anh đều yêu. Hay như khi biết cô thích món canh phù trúc, dù đi tiếp khách về mua anh cũng sẽ ghé qua “Ăn vặt Phương Phương” mua đồ cho cô. Bạn gái của Thẩm Huy từng nói “Nhìn vào ngôn ngữ cơ thể sẽ biết được ai trả giá trong tình cảm nhiều hơn”. Lục Thích dù đang nói chuyện với người khác nhưng tay vẫn đặt lên lưng ghế cô, hai phút là quay sang nhìn cô một lần, cô đi WC anh cũng gặng hỏi. Từ ban đầu đã là anh theo đuổi cô vậy nên chỉ vì một hiểu lầm mà khiến anh chiến tranh lạnh với cô nhưng anh cũng là người xuống nước giải hòa khi nghe cô khóc. “Anh có chết cũng không chia tay với em.” Đó là lời khẳng định chắc chắn nhất dù anh có “dằm trong tim” nhưng anh sẽ không bao giờ buông tay cô. Còn Chung Bình sau lần “giận hờn để giúp ta hiểu nhau hơn” ấy, cô cũng đã tự suy nghĩ về tình cảm của hai người. Lúc nào Lục Thích cũng là người chủ động trong mối quan hệ, cô đi cứu viện chưa bao giờ thông báo anh vẫn theo đến tận nơi, tin nhắn weixin đầu tiên của anh cô lờ đi dù nhìn thấy, nhớ đến anh ngày ngày nhắn “Lục Thích báo cáo thời tiết hàng ngày” qua weixin cô mới nhận ra anh quan trọng với mình đến nhường nào. Và Chung Bình cũng đã có siêu nhiều hành động dễ thương đáp lại anh như cô lén đan khăn và lắp mô hình máy bay để tặng dù sau này bị anh phát hiện, trong vụ tai nạn của Hoắc Chí Cương cô vẫn đứng về phía anh, cô không muốn để anh có ấn tượng xấu trong lần đầu ra mắt phụ huynh. ☁ Bắt đầu ở đâu thì kết thúc ở đấy. Câu này ứng với cả Chung Bình và Lục Thích. Lần đầu tiên họ gặp nhau ở trung tâm giám định ADN thì cũng chính việc giám định ấy đã lấy đi tất cả cuộc sống vật chất dư dả của Lục Thích. “Người càng kiêu ngạo càng tự ti”, lúc này quá khứ đen tối của Lục Thích đã bị tiết lộ hết. Anh bị đám buôn người bắt cóc bán cho mẹ nuôi bị bệnh tâm thần, cha mẹ ruột anh bán hết tất cả tài sản để tìm kiếm tung tích của anh suốt bao nhiêu năm trời và họ vẫn không nhắm được mắt khi vẫn chưa tìm được anh. Lục Thích chưa bao giờ cảm nhận được chút tình thân nào ngoại trừ “ông nội” nhưng thật may giờ anh đã có Chung Bình. Cũng trong đợt động đất khiến cha mẹ anh gặp nạn thì Chung Bình của anh của là nạn nhân trong vụ đó, để rồi khi được cứu sống thì lý tưởng cứu viện đã theo cô suốt đời. Chung Bình muốn tiếp nối cho sự nghiệp của Hoắc Chí Cương, cũng như cô muốn chuộc lại “lỗi lầm” cô đã gây ra trong quá khứ. Lần này cũng là là một trận động đất để kết thúc tất cả mọi chuyện, Chung Bình mang theo trọng trách nặng nề đi giải cứu, ba chữ “Em đừng đi” mà Lục Thích không thể nói nên lời vì anh biết đó là lý tưởng của đời cô. Chính anh cũng là người khi nghe tin Chung Bình gặp nạn không màng tất cả đi giải cứu. Tất cả đều là một vòng tròn luẩn quẩn nhưng cuối cùng hai người họ đã thoát khỏi bóng ma quá khứ để bước tiếp tới tương lai. ☁ Ngoài Lục Thích là “đóa hoa đào cuối cùng” thì Chung Bình còn hai “đóa hoa đào” khác nhưng “hai đóa hoa” ấy lại tượng trung cho hai mặt trong cuộc sống. Hoắc Chí Cương là tập hợp của những gì tốt đẹp nhất trong cuộc sống này, “Nếu tôi trẻ lại mười tuổi, dù mất đi một chân tôi cũng sẽ theo đuổi cô ấy.” Anh ta đã nói với đội trưởng Hà như thế đấy. Tình yêu của Hoắc Chí Cương là sự chúc phúc thành toàn cho người mình yêu, “Cậu hãy nhìn em họ Chung Bình dù bị liệt cô bé vẫn vươn lên, còn cậu mới chỉ có ba mươi tuổi hoàn toàn làm lại được từ đầu”. Hoắc Chí Cương đã nói thế khi chứng kiến một Lục Thích nồng nặc mùi rượu do tay trắng. Hoắc Chí Cương là người hi sinh cả cuộc đời cho công việc cứu viện dù nó còn dang dở. Năm ấy anh là một không quân ưu tú, chỉ vì mất một chân mà anh phải từ bỏ lý tưởng về mở tiệm kim khí sống qua ngày. Người vợ bỏ rơi trong lúc anh hoạn nạn nhất nhưng khi vợ cũ bị ung thư anh vẫn ở bên lo liệu tiền thuốc men và hậu sự. Khi vợ cũ của anh trải qua những ngày tháng cuối cùng muốn tác hợp cho anh và Chung Bình, anh từ chối vì không muốn trở thành gánh nặng và hơn nữa Chung Bình đã có người xứng đáng hơn anh. Bị xe của Lục Thích đâm anh vẫn bình tĩnh, lí trí nói đỡ chỉ là hiểu lầm. Hoắc Chí Cương là một người đàn ông chân chính. Nếu như anh vẫn còn hoạt động ở SR tôi tin anh sẽ là đối thủ đáng gờm của Lục Thích. ☁ Ngược lại với Hoắc Chí Cương là gã khốn nạn Cao Nam. Có lẽ vì ban đầu Kim Bính xây dựng cho anh ta hình tượng quá tốt đẹp nên khi biến gã thành phản diện mới khiến dân tình uất ức đến thế. Gã vốn tự ti về mọi mặt với Lục Thích như là cả hai cùng đi tù trong khi Lục Thích được học tiếp đại học còn gã thì không, Lục Thích làm ông chủ còn gã chỉ là chân sai vặt, những lời của ông Lục đã nói trúng toàn bộ tim đen của gã, Chung Bình trở thành giọt nước làm tràn ly để gã chính thức phản bội Lục Thích, phản bội tình anh em hơn mười năm trời. Gã thèm muốn vị trí của Lục Thích đã lâu và gã đã có cơ hội thực hiện điều ấy. Gã cũng đã yêu Chung Bình từ cái lần nhìn cô leo núi, gã đã cố che giấu nhưng vẫn bị Lục Học Nhi nhìn ra. Tôi cảm thấy tiếc cho gã nếu như không vì lòng tham ít nhất gã còn giữ được tình bạn với Chung Bình, nhưng đạt được tham vọng thì âu cũng là phải trả cái giá tương xứng với nó. ☁ Lục Học Nhi là cô gái đáng thương nhất truyện. Sinh ra đã ngậm thìa vàng, suốt ngày tụ tập ăn chơi với bạn bè, thích Cao Nam suốt bao nhiêu năm trời, và bảo vệ đứa trẻ của mình và Cao Nam. Song tôi nghĩ chắc hẳn Lục Học Nhi cảm thấy hối hận về quyết định giữ lại đứa trẻ ấy lắm khi mà cô đã mất đi người anh làm bóng cây che chở cho mình. Cô sẽ phải sống nốt quãng đời còn lại với người không có tình cảm với mình và có lẽ còn bị anh ta tính kế chiếm đoạt tài sản lúc nào không hay. Chỉ cầu chúc cho cô gái ấy sẽ trưởng thành, sẽ mạnh mẽ để bảo vệ mình và con. ☁ Nếu xét về tổng thể hai bộ trước trong hệ liệt “Đồ lộ” thì “Trời và đất” bị tôi đánh giá là không xuất sắc bằng hai bộ trước nhưng Kim Bính vẫn thành công trong việc truyền tải tinh thần của mình. Hơn nữa Kim Bính thực sự đã đầu tư rất nhiều vào lĩnh vực hàng không với những thuật ngữ chuyên ngành chi tiết. Cuộc đời của Chung Bình là cuộc đời mỗi người chúng ta hướng tới và Kim Bính viết ra tác phẩm có lẽ để cổ vũ tinh thần cho những con người có lý tưởng cao đẹp ấy. Hi vọng mỗi người đọc sẽ tự tìm ra được lý tưởng của mình sau khi đọc xong tác phẩm này. Link đọc tại đây
Đứng ở cửa nói chuyện xong, mấy người đưa Lục Thích vào trong bức tường đối diện cửa, trên tườngviết “Đội cứu viện thái dương”, chữ nhỏ bên dưới “Sunrise Rescue”, logođội là “SR” phối hợp với hình ảnh mặt trời vừa một là khu làm việc, chất đống giấy tờ, trên mặt đất để mấy túi đồ có dán logo “SR”, bức tường phía đôngtreo đống cờ Mã cười giới thiệu “Số cờ thưởng này có một số là do cá nhân tặng, một số là đơn vị, bọn họ cũng giống nhưcậu Lục, cám ơn chúng tôi. Thực ra cũng không có gì, đối mặt với tainạn, khó khăn, giúp đỡ đồng bào tổ quốc là chuyện nên làm.”Lục Thích nhìn đống cờ thưởng, “Cứu nạn động đất, cùng chung hoạn nạn!”, “Hiến dâng vô tư, thái dương đầy tình người”, anh chỉ vào một cái ởphía sau nói “Hiến dâng vô tư, thái dương đầy tình người, quả thực lànhư thế.”Chung Bình mang hai chén trà đến, Cao Nam cám ơn nhận lấy, đến lượt LụcThích, anh nói “Để đó đi!” Dứt lời, lại đột nhiên thay đổi, “Đưa chotôi.”Chung Bình đưa cho Thích nhấp một ngụm trà, tiếp tụcnghe dì Mã giới thiệu. Đội trưởng Hà cao to lực lưỡng, không giỏi nóichuyện, thỉnh thoảng mới chen vào mấy câu, đi đến trước một tấm bảngtrắng, đội trưởng Hà mở miệng “Trên đó viết kế hoạch huấn luyện củachúng tôi.”Trên bảng viết kế hoạch huấn luyện trong hai tuần, chạy buổi sáng, cứuviện trong nước, đóng quân dã ngoại…, phía bên kia còn có một bảng, tình hình tháng 4 của SR đều ở trên đó, giống y như bản trên trang Thích im lặng liếc qua, tiếp tục nghe đội trưởng Hà nói về chi tiết cứu viện trong lát sau, nhóm đội viên lục tục tiến vào, nhóm sinh viên đi xe buýt cũng tới Mã nhiệt tình nói “Nếu cậu Lục cóthời gian thì có thể tiếp tục ở lại thăm quan, xem chúng tôi thực hànhtrang bị cứu viện cho sinh viên, giải thích thêm nhiều điều, có lẽ saunày còn có thể đảm bảo an toàn cho bản thân.”Lục Thích thuận thế nói “Vậy tôi cũng ở lại nghe một chút.”Trước đây đến SR thăm quan đều là các em học sinh, lần này là sinh viên, đều là thành viên của các nhóm hoạt động ngoài trời trong Bình và nhóm đội viên dẫn bọn họ dạo qua một vòng tòa nhà, tầng một là khu làm việc, tầng hai ba là phòng để trang thiết bị và nghỉ ngơi, cuối cùng dẫn bọn họ đến sân huấn luyện ở đằng sau tòa Thích đi theo nhóm người, lúc này Cao Nam mới có cơ hội hỏi “Ông chủ, hôm đó là cô Chung cứu anh à?”“Ừ.” Lục Thích Nam nghiêng đầu “Sao anh chưa từng nói?”“Có gì để nói chứ.” Lục Thích liếc bóng dáng đi đầu trong nhóm người, nói “Rất đáng để khoe sao?”Diện tích sân huấn luyện không lớn, thứ nổi bật nhất là một bức tường leo, cao chừng năm sáu nay không thực hành leo sân chất đống các loại thiết bị cứu viện, Chung Bình và một chàng trai khác trong đội phụ trách giới thiệu và thực Bình nói “Có đủ loại thiết bị cứu viện, cứu viện vùng núi, hỏa hoạn, trong nước, mỗi loại cứu viện đều có trang bị riêng.”Sinh viên nữ vây quanh nghe cô giới thiệu, Lục Thích đút tay vào trong túi đứng xa hơn một chút.“Đây là camera dưới nước, thăm dò sóngâm nanomet.” Chung Bình chỉ vào đống trang bị cứu viện trong nước, chậmrãi giới thiệu, “Nó giống như dây thừng cấp cứu, có hiệu quả phản quang, rất có lợi trong cứu viện ban đêm; hai áo cứu sinh, đây là áo khoác,đây là thắt lưng.”Một sinh viên nữ hỏi “Có thuyền cứu nạn không?”Chung Bình nói “Có, nhưng hôm nay không chuẩn bị.”Tiếp theo là một đống xẻng quân dụng, các loại cứu viện khẩn cấp, đèn, trang bị cứu viện động viên nữ hỏi “Chị từng tham gia cứu viện động đất chưa?”Chung Bình suy nghĩ, im lặng ba giây,mới lắc đầu “Còn chưa, nhưng đội chị đã từng tham gia, nếu các em cóhứng thú, để chị bảo bọn họ kể cho nghe.”Sinh viên nữ tò mò “Vừa nhìn thấy chị, em đã muốn hỏi, chị bao nhiêutuổi, gia nhập SR bao lâu rồi? Không phải nói chưa tròn 25 sẽ không được gia nhập SR sao? Nhìn chị vẫn còn rất trẻ.”Lục Thích không biết khi nào đã đi tới chỗ đội sinh viên nữ, ngồi xổm xuống, trên tay cầm một chiếc xẻng quân dụng ngắm Bình cười nói “Hiện tại chị là đội viên chính thức, em đoán xem chị bao nhiêu tuổi?”Lục Thích đang nghịch xẻng quân dụng đột nhiên mở miệng “Thế nào cũng phải hai lăm hai sáu, nghề nghiệp của côấy là xét nghiệm ADN.”“Oa… ADN!”“Vậy chị không phải làm pháp y, giúp cảnh sát phá án sao?”“Kể cho chúng em nghe một chút về vụ án giết người đi.” Đề tài bị chệch hướng, Chung Bình bất mãn nhìn Lục Thích, Lục Thích cắn điếu thuốc chưa châm, hếch cằm với lát sau, cuối cùng đã kéo được đề tài trở Bình và đội viên nam cùng giảnggiải về cứu viện vùng núi. Đội viên nam thay trang bị, Chung Bình giớithiệu “Đây là trang bị chúng ta phải mang theo khi tham gia cứu việnvùng núi…”“Sợi dây thừng dài khoảng năm mươi mét, có thể nhấc được trọng lượng lớn nhất là hai tấn. Các em xem này, đây là ròng rọc, đây là nút kéo lên,đây là nút hạ xuống…” Chung Bình thêm đồ trên người đội viên nam, lúcnày trên người đối phương trang bị một đống đồ, bộ dáng có thể lên đường làm nhiệm vụ bất cứ lúc nào, “Master lock, oxtail, rock plug * đươngnhiên không thể thiếu chính là mũ bảo hiểm, bất cứ lúc nào trước hếtchúng ta cũng phải bảo đảm an toàn cho chính mình, sau đó mới có thể cứu được nạn nhân.”* Master lockOxtailRock plugSinh viên nam hỏi “Tất cả trang thiết bị này bao nhiêu tiền? Chúng ta tự bỏ tiền ra mua sao?”Đội viên nam liếc mắt, nói “Không tínhlà đắt, nhưng cũng không rẻ, trang bị này khác với mọi người, mọi ngườichỉ tham gia hoạt động ngoài trời không cần mua những thứ này.”“Mọi người có quỹ để mua những thứ này?”“Tất cả trang bị của chúng tôi, kinh phí đều đến từ hỗ trợ cá nhân và doanh nghiệp.”Đột nhiên có người nói “Vậy máy bay trực thăng thì sao? Tôi xem tin tức hai tuần trước các anh cứu một đám người Alice leo núi, sử dụng máy bay trực thăng, trước đó tôi muốn sờ vào trực thăng, kết quả chả thấy đâu.”Đội viên nam nở nụ cười, Chung Bình nói “Cũng có trực thăng, nhưng phân đội Nam Giang của chúng tôi không có, phân đội kia cũng là được nhândân hỗ trợ.”Bạn sinh viên tiếc Bình gật đầu “Cứu viện trên không mà không có trực thăng, đúng là buồn nhỉ,” cảm thán, “Nhưng cũng không đơn giản đâu.”Lục Thích ôm cánh tay, không biết đang nghĩ thiệu xong hạng mục cuối cùng, giờ đến lúc thực hành, đây là điểm mạnh của Chung Bình, tất nhiên là cô ra biến mất một lát rồi xuất hiện trởlại, đứng trên đỉnh bức tường cao năm mét, đứng yên được buộc dây đeo an toàn, nhìn xuống phía cả mọi người ngẩng đầu, nhìn cô gáiđưa lưng về phía mặt trời. Mười một giờ sáng là lúc ánh mặt trời rực rỡnhất, trở thành phông cảnh che chở phía sau Chung phải để sau thắt lưng, tay trái nắmchặt dây thừng, xoay người, lưng thẳng, đầu gối thẳng, dáng người nhẹnhàng, cô nhanh chóng rơi xuống mặt là hạ xuống khẩn cấp, các sinh viên đều nóng lòng muốn Thích châm thuốc, nheo mắt lại rít thuốc, làm như không nhìn thấy hừ một làm mấy đội, nhóm đội viên hướngdẫn mọi người hạ xuống khẩn cấp. Đội trưởng Hà biết Lục Thích và ChungBình quen nhau, cố ý phân Lục Thích cho cô, Chung Bình không suy nghĩnhiều, nghiêm túc làm giáo viên hướng buộc dây an toàn trước, đứng dưới đất hướng dẫn.“Anh nhìn cẩn thận, tay trái ở phíatrước, tay phải ở phía sau, tay phải khống chế tốc độ, tốc độ chậm lại,tay trái khống chế phương hướng, không cần nắm chặt, nắm hờ là đượcrồi.”Dây thừng vòng ngang thắt lưng cô, giữ chặt cô, đồng phục màu vàng vừangười, càng mang lại sự khác lạ. Lục Thích quan sát một lát, nói “Nghecũng đơn giản đấy, để tôi thử xem.” Chung Bình dừng lại “Tôi còn chưa nói xong.”“Thực tiễn quan trọng hơn lý thuyết, cô có giảng một ngày một đêm cũng không bằng tôi tự mình thực hiện.”Chung Bình “…”Lục Thích cởi áo khoác, chỉ mặc một áo sơ mi màu xám và quần âu. Vócdáng anh cao, dáng người cân đối, bình thường có lẽ ít vận động, bởi vậy không có cơ bắp, không có cảm giác khỏe mạnh cường tráng, chỉ có cảmgiác bướng bỉnh, khinh thường, lười biếng, liều là duy kì muốn sinh viên nữ còn chưa trải đời đềubị anh hấp dẫn, châu đầu ghé tai bàn tán. Chung Bình chả quan tâm, buộcdây thừng cho anh, giải thích điểm mấu đầu tiên Lục Thích thử loại trang bị này, ngồi yên đeo dây an toàn, trên lưng và đùi đều có thắt lưng, hơi mất tự Thích ngắt lời Chung Bình đang giảng lý thuyết “Ân nhân cứu mạng, nguyên lý quán tính gì đó không cần nói,nói điểm quan trọng đi.”Chung Bình muốn phớt lờ anh, cô quan sát một chút, điều chỉnh tay Lục Thích, “Tay phải anh nắm ở chỗ này, đúng chính là chỗ này, rộng hay chật là do anh cảm nhận.”Bàn tay mềm mại nhỏ bé đặt lên mu bàn tay anh, lại giúp anh đặt các ngón tay, cơ thể Lục Thích hơi căng thẳng, cúi đầu, đối phương đang chuyêntâm nói chuyện, tóc mái che mất đuôi mắt, chạm vào lông mi cô, lông mikhẽ chớp xong, dường như đang tự hỏi bước tiếp theo nên giải thích như thế nào, cô gãi mu bàn tay hóa ra có bốn chỗ lõm.“… Tay trái đâu, không phải tôi vừa nói đừng nắm chặt sao, nắm chặt là hỏng đấy.”Lục Thích dời tầm mắt, ừ một tiếng, bỏ tay trái Nam đứng cách đó không xa, thấy mộtngười cúi đầu, một người ngẩng đầu, chỉ cách một cái đầu, dần dần dựavào gần hơn, anh ta cúi đầu, nhả viên kẹo cao su đang ăn cùng đã đến phần thực hành, Chung Bình mang Lục Thích lên đỉnh dưới đi lên trên chỉ cảm thấy rấtcao, từ trên nhìn xuống lại cảm thấy hoảng hồn, theo bản năng Lục Thíchlui về phía sau mấy bước, nhăn mặt cau mày, điều chỉnh tâm trạng chotốt, lại tiến lên hai bước, cách rìa tường ngày càng Bình kéo anh “Đợi một lát, anh làm gì vậy.”Lục Thích nói “Sợ cái gì, không rơi được đâu.”Chung Bình đưa cho anh mũ bảo hiểm và găng tay “Đeo vào.”Lục Thích đeo từng thứ một, lại nghe Chung Bình giảng giải lần nữa “Nhớ kỹ, thực sự không cần sợ hãi, phía dưới có lót đệm, đội viên của tôi ởbên dưới bảo vệ.”Lục Thích nghe thấy bốn chữ “Không cần sợ hãi”, liếc cô một theo hướng dẫn của Chung Bình, LụcThích học theo bộ dáng cô, xoay lưng, tay trái để lên phía trước, tayphải để phía sau, ngẩng đầu, đối mặt với ánh sáng rực đột nhiên nhìn về phía Chung Bình “Cô rơi từ trực thăng xuống cũng là như vậy?”Chung Bình sửng sốt, lắc đầu “Khônggiống nhau, hạ xuống khẩn cấp từ trực thăng chỉ cần một sợi dây thừng là được, anh không nên thử nghiệm tùy tiện. Lần hạ xuống khẩn cấp này anhđã nhớ rõ nội dung quan trọng chưa, tụt vài cái đi.”Lục Thích cười, không trả lời cô, xác định vị trí, anh vẫy tay, nhảy chưa bao giờ nghĩ có một ngày anhđứng trên bức tường cao năm mét nhảy xuống, lưng thẳng, bên tai vang lên tiếng của Chung Bình, tay phải khống chế tốc độ, tay trái nắm hờ, vèomột cái, anh rớt từ trên cao xuống.“Oa…” Tiếng vỗ tay vang lên bốn vẫn còn đập thình thịch, mạo hiểm kích Thích ngẩng đầu, trên bầu trời, Chung Bình đứng trên cao nhìn xuống phía dưới.
trời và đất cách nhau một sợi dây thừng